“… Người túng thiếu không mãi bị bỏ quên,
Kẻ nghèo khổ chẳng tuyệt vọng bao giờ…”
Lời Thánh vịnh 9,19 trên cho ta thấy Chúa an ủi những người túng nghèo. Họ sẽ chẳng bị Thiên Chúa bỏ quên. Trong xã hội ngày nay, vấn đề thực thi bác ái cũng đang được hết sức chú trọng. Các chương trình truyền hình thực tế xuất hiện ngày càng nhiều: “Vượt lên chính mình”, “Lục lạc vàng”, “Ngôi nhà mơ ước”, “Vì bạn xứng đáng”… với mục đích hỗ trợ các gia đình vượt nghèo vượt khó. Qua những bàn tay đóng góp, những giọt nước mắt hạnh phúc, những nụ cười hạnh phúc cùng được vỡ òa trên biết bao khuôn mặt. Đó là những gì mà người đời mang đến cho nhau. Vậy đối với những người tu sĩ, những người sống Ba lời khuyên Phúc Âm “Khiết Tịnh, Khó Nghèo, Vâng Phục”, chúng ta lấy gì để cho tha nhân?

Không chỉ là vật chất, nhưng điều quan trọng hơn hết đối với cuộc sống con người đó là niềm hạnh phúc. Dù có nghèo khó đến đâu nhưng gia đình hòa thuận, thương yêu nhau thì các thành viên sẽ luôn vui tươi, bình an. Thử hỏi được bao nhiêu người sống trong cảnh nghèo túng mà họ cảm thấy vui tươi? Đâu là niềm vui của họ? Đâu là cái họ cần? Ai là người có thể trao cho họ niềm vui? Phải chăng là chính những người được thánh hiến, như Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng nói trong Tông huấn “Niềm vui Tin Mừng”: “Ở đâu có tu sĩ, ở đó có niềm vui”. Tu sĩ vui với niềm vui có Chúa, niềm vui được sống trong tình yêu của Chúa. Vì vậy, chúng ta – những người tu sĩ, đừng bao giờ nói: Tôi không có gì để cho!? Trong khi chúng ta lại đang giữ quá nhiều.
Một chút thời gian… để lắng nghe những câu chuyện mà dường như có lúc chúng ta không thể hiểu được, vì đó là những vấn đề của những người đang sống trong đời sống gia đình. Một chút cảm thông … những nỗi thống khổ mà họ đang gặp phải: gia đình bất hòa, tranh chấp, ganh tỵ, giận hờn,… làm cho họ không được hạnh phúc. Một chút nâng đỡ… qua những lời động viên, khuyến khích, an ủi,… để cho họ không cảm thấy cô đơn và bước đi một mình. Một chút quan tâm… đồng cảm với những nỗi đau khổ của họ, để chính bản thân ta cũng nhận lấy niềm đau mà anh chị em ta đang gánh chịu. Một chút niềm tin… vì những thất vọng ê chề mà cuộc sống đã mang lại cho họ, để họ không mất niềm tin vào cuộc sống chính Chúa đã ban cho họ. Một chút tình yêu… cảm nếm được tình yêu vĩnh cửu của Thiên Chúa đang dành cho tất cả mọi người, để họ biết rằng họ vẫn được Thiên Chúa yêu thương,…
Chỉ cần một chút chia sẻ của chúng ta cũng đủ làm cho cuộc sống mọi người thêm sáng tươi. Bài hát “Một chút” của Đức cố Giám mục Giuse Vũ Duy Thống có viết: “Nhiều chút chút bé nhỏ mà làm cho đời thêm mới…”.
Nhưng khi chúng ta cho đi như thế chúng ta sẽ nhận lãnh lại được gì? Chính Thiên Chúa là Đấng công bằng vô cùng vì: “Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em…” (Mc 4,24). Và ngay khi chúng ta cho đi, chúng ta cũng đã nhận lãnh được hình ảnh của Đức Kitô trong những người mà chúng ta tiếp xúc. Chúng ta cho tình yêu ư? Họ còn yêu chúng ta gấp trăm lần! Chúng ta cho đức tin ư? Họ còn làm cho ngọn lửa đức tin của chúng ta bừng cháy hơn nữa! Chúng ta cho thời gian ư? Họ còn cho cuộc sống của chúng ta ý nghĩa hơn trong từng giây phút nữa!
Chúng ta đang cho hay chúng ta đang nhận lãnh? Tất cả những gì của chúng ta đều là của Chúa và tất cả những gì chúng ta nhận lãnh đều là của Chúa. Vậy chúng ta CỨ CHO ĐI, CHÚNG TA SẼ NHẬN LẠI!
Têrêsa Nguyễn Vũ Thảo Trinh
(Tiền tập sinh)
Nguồn: HỘI DÒNG ĐA MINH TAM HIỆP

Ngày hôm nay có thể trở thành một ngày đầy sinh lực với bạn – và với người khác – nếu bạn bỏ thời gian để trao cho ai đó nụ cười… để thốt lên một lời tử tế… để chìa tay ra cho người đang cần giúp đỡ… để viết một lời cảm ơn… để cho đi một lời khuyến khích với người đang cố gắng vượt qua rắc rối… để chia sẻ một phần tài sản vật chất với những người xung quanh.
Sự vĩ đại không nằm trong tài sản, quyền lực, danh vọng hay tiếng tăm. Nó được phát hiện trong lòng tốt, sự nhún nhường, sự phụng sự và tính cách.

Không phải tất cả chúng ta đều làm được những điều vĩ đại. Nhưng chúng ta có thể làm những điều nhỏ nhặt với tình yêu vĩ đại.
Hãy chủ động tìm kiếm cơ hội cho sự tử tế, cảm thông và kiên nhẫn.
Một nụ cười ấm áp là thứ ngôn ngữ chung của lòng tốt.

Ba chiếc chìa khóa dẫn tới cuộc sống mãn nguyện: quan tâm tới người khác, dám làm vì người khác, chia sẻ cùng người khác.
Hãy bảo vệ thật kỹ lưỡng kho báu trong bạn, lòng tốt. Hãy biết cách cho mà không do dự, biết cách mất mà không hối tiếc, biết cách đạt được mà không ác ý.

Việc tốt là những mắt xích tạo nên sợi xích tình yêu.
Hãy tử tế với những kẻ không tử tế – họ là những người cần nó nhất.
Ta chỉ giàu có qua những gì ta cho đi, và nghèo hơn chỉ qua những gì ta từ chối.
Phần đẹp nhất trong đời một người tốt là những hành động tử tế và yêu thương nhỏ bé, vô danh, không được nhớ đến.
Cho khi được hỏi cũng tốt, nhưng còn tốt hơn nhiều khi cho mà không cần được hỏi, nhờ sự cảm thông.

Thà làm điều tốt ở gần nhà còn hơn đi xa để thắp hương.
Yêu thương và lòng tốt không bao giờ lãng phí. Chúng luôn tạo nên sự khác biệt. Chúng mang phúc đức cho người nhận, và mang phúc đức đến cho bạn, người trao.

Như thứ hoa tươi đẹp vừa có màu sắc lại có hương thơm, những người nói điều lành và làm được điều lành sẽ đem lại kết quả tốt.
Nếu khao khát thực sự của bạn là làm người tốt, không cần phải đợi có tiền trước khi làm điều đó; bạn có thể làm điều đó ngay bây giờ, ngay lúc này, và ngay tại nơi bạn đang ở.
Giúp người khác cũng là giúp chính mình, bởi điều tốt ta cho đi rồi sẽ quay trở lại với ta.
Những hành động tốt trao cho chúng ta sức mạnh, và gợi mở người khác cũng làm điều tốt.
Lòng tốt quan trọng hơn khôn ngoan, và nhận thức được điều này là bắt đầu khôn ngoan rồi.
Tất cả mọi thứ đều có thể nhìn thấy dưới ánh sáng của lòng nhân đức, và vì vậy, trong khía cạnh của cái đẹp; bởi cái đẹp là hiện thực giản đơn được nhìn qua con mắt yêu thương.
Hãy tin tưởng ở cuộc đời này, vì lòng tốt luôn có mặt ở khắp mọi nơi, chỉ cần bạn mở lòng để đón nhận nó.

Hãy giữ trái tim không bao giờ chai cứng, và tâm tính không bao giờ kiệt sức, và bàn tay không bao giờ gây sự tổn thương.


“Lãng quên người nghèo”, Đức Thánh Cha tuyên bố, “cũng chính là khinh thường Thiên Chúa”.

Với sự quan tâm và lòng yêu mến người nghèo một cách đặc biệt, Đức Thánh Cha Phanxicô đã thiết lập “Ngày Thế Giới về Người Nghèo,” lần đầu tiên được cử hành vào ngày 19 tháng 11 năm 2017 (Chúa Nhật 33 mùa Thường Niên) với chủ đề: “Anh chị em đừng yêu bằng lời nói suông, nhưng bằng những công việc cụ thể.”
