THƯ GIÃN

Về Nhà

Đã bao lâu rồi, ta không ngồi lặng lẽ,

Đọc từng trang sách trên chiếc ghế thân quen.

Đã bao lâu rồi, ta chẳng gần ánh đèn,

Làm những món ăn, tặng người thân ta mến

Cuốn Sách, Trẻ Em, Cha, Cuộc Sống

Ta có nghĩ rằng, những người thân tìm đến,

Luôn có những điều, thay đổi cuộc sống ta?

Ta có ước mong, mừng sinh nhật tại nhà,

Bên cạnh thân yêu, chung chia từng câu chúc.

Gia Đình, Hình Ảnh Gia Đình, Chân

Ở nơi xã hội, ta nhiệt tình nhẫn nhục,

Đối xử người thân, ta có giản lược qua?

Ta vui với bạn nơi quán phố nhạt nhoà,

Có bỏ người nhà, một mình đêm quạnh vắng?

Gia Đình, Thư, Gải, Brown Thư

Làm việc nghỉ ngơi, thời gian biểu chẳng bằng,

Cơ hội gặp gỡ trở nên nhiều quý giá.

Đừng để trầm lặng, kéo dần sự cách xa,

Câu chuyện tình thân bỗng hồi về dĩ vãng.

Cây, Gia Đình, Giáo Dục, Khung, Dna

Ta có từng nghĩ, thức đêm việc vội vàng,

Để rồi ngày mới, vắng bóng ánh nắng mai.

Đánh mất khoảnh khắc, nhìn con, giấc ngủ dài,

Dịu dàng, đáng yêu, đợi chờ ta ghé ngắm.

Cổ Điển, Nhà, Xe Đạp, Kiến Trúc

Ta có còn nhớ, con trai lần ghé thăm,

Nhớ người con gái, lời đầu tiên biết nói.

Ta có từng nghĩ, đường tương lai soi rọi,

Rồi những người con, cũng nên giống như ta?

Diều, Mẹ, Gia Đình, Bầu Trời, Hạnh Phúc

Trong suốt hành trình, cuộc đời còn viễn xa,

Không phải theo đuổi bản thân sự giàu có,

Để rồi ký ức, tình thân lại buông ngỏ,

Trở nên bơ vơ, như lãng khách vô hình.

Gia Đình, Hoàng Hôn, Bãi Biển, Hạnh Phúc

Đừng để bận bịu, đánh mất ánh bình minh,

Đừng để tiền tài làm trống trải ký ức,

Chỉ có cạnh bên, người thân yêu chân thực,

Hãy về nhà đi, khi gặp gỡ gọi hồi.

Tâm Gia

Nguồn: https://dongten.net

“Hãy về với thân nhân”

 “Các con hãy yêu nhà của các con: Ngôi nhà gia đình và ngôi nhà tổ quốc.

Các con hãy yêu dân tộc Việt Nam, yêu đất nước của các con!

Các con hãy là những người Việt Nam đích thực,

với tình yêu Tổ quốc.”

(ĐGH Phanxicô)

 “Những di sản ấy là những kho tàng quý giá của các con.

Đừng bao giờ để mất kho tàng ấy.”

(ĐGH Phanxicô)