PHẦN I
“NGƯỜI CÙNG ĐI VỚI HỌ”
5. “Cùng ngày hôm đó, hai người trong số họ lên đường đến một làng kia tên là Emmau, cách
Giêrusalem khoảng mười một cây số. Họ vừa đi vừa trò chuyện với nhau về mọi chuyện đã xảy ra.
Trong khi họ đang trò chuyện và thảo luận với nhau, chính Chúa Giêsu tiến đến và cùng đi với họ” (Lc
24,13-15).
Trong đoạn văn này, thánh sử ghi lại hình ảnh của hai lữ khách đang cần tìm ý nghĩa cho các biến cố họ
vừa trải qua. Thánh sử lưu ý đến thái độ của Chúa Giêsu khi Người tiến đến cùng đi với họ. Đấng Phục
Sinh mong muốn cùng đi với mỗi người trẻ để nghe ngóng những gì họ mong đợi, ngay cả những mong
đợi không thể thỏa mãn, và những gì họ kỳ vọng, ngay cả những kỳ vọng không chính đáng. Chúa Giêsu
tiến bước, lắng nghe, chia sẻ.

Chương I
Một Giáo Hội biết lắng nghe
Nghe và nhìn với lòng thấu cảm
Giá trị của lắng nghe
6. Lắng nghe là gặp gỡ trong tự do, lắng nghe đòi hỏi ta phải khiêm nhường, kiên nhẫn, sẵn sàng thông
cảm và cương quyết trả lời cách mới mẻ. Ai lắng nghe sẽ thấy lòng mình biến đổi, nhất là khi người ấy
lắng nghe với thái độ nội tâm là muốn hòa điệu và ngoan ngùy với Chúa Thánh Thần. Vì vậy, lắng nghe
không chỉ là thu thập thông tin, cũng không phải là một chiến lược nhằm đạt được mục tiêu, nhưng đó là
cách đích thân Thiên Chúa bước vào trong tương quan với dân Người. Thật vậy, Thiên Chúa nhìn thấy
tình trạng lầm than và nghe thấy tiếng khóc than của dân Người. Người đã động lòng và xuống giải thoát
dân Người (Xh 3,7-8). Vì thế, khi lắng nghe, Giáo Hội bước vào chuyển động của Thiên Chúa, Đấng
đến gặp mỗi con người trong Chúa Con.

Giới trẻ mong được lắng nghe
7. Giới trẻ được thường xuyên kêu gọi chọn lựa những định hướng cho cuộc đời mình. Họ bày tỏ mong
muốn được lắng nghe, được nhìn nhận, được đồng hành. Rất nhiều người trẻ ý thức rằng tiếng nói của
mình không được coi là đáng quan tâm hoặc hữu ích trong các môi trường xã hội và Giáo Hội. Trong
một số hoàn cảnh, chẳng có ai mảy may quan tâm đến tiếng kêu của họ, đặc biệt là tiếng kêu của những
người nghèo nhất và những người bị bóc lột, và không mấy người lớn tỏ ra sẵn sàng và có khả năng lắng
nghe họ.
Lắng nghe trong Giáo Hội
8. Trong Giáo Hội, không thiếu những sáng kiến và kinh nghiệm vững chắc để giúp giới trẻ cảm thấy
mình được đón nhận, được lắng nghe và có thể nói lên tiếng nói của mình. Tuy nhiên, Thượng hội đồng
nhìn nhận không phải lúc nào cộng đồng Giáo Hội cũng biết bày tỏ thái độ mà Đấng Phục Sinh dành
cho các môn đệ Emmau: trước khi soi sáng cho họ bằng Lời Chúa, Người đã hỏi họ: “Dọc đường, các
anh bàn luận với nhau về chuyện gì thế?” (Lc 24,17). Chúng ta thường có khuynh hướng đưa ra những
câu trả lời có sẵn và đề nghị những cách thức nghĩ sẵn, mà không để người trẻ đặt ra những câu hỏi mới
mẻ, và chúng ta cũng không thấy được các câu hỏi ấy thách thức chúng ta ở điểm nào.
Khi có lòng thấu cảm, lắng nghe có thể dẫn đến trao đổi ơn ban cho nhau. Lắng nghe cho phép người trẻ
mang lại điều gì đó cho cộng đồng, vì lắng nghe giúp cộng đồng nhận ra những khuynh hướng mới và
biết đặt ra cho mình những câu hỏi mới. Đồng thời, lắng nghe tạo điều kiện để việc loan báo Tin M
ừng
có thể thực sự chạm đến con tim cách thiết thực và phong phú.
Việc lắng nghe của những mục tử và những giáo dân có khả năng đồng hành
9. Lắng nghe là một thời điểm quan trọng đối với thừa tác vụ mục tử, và nhất là thừa tác vụ giám mục.
Tuy nhiên, các vị này thường quá bận việc và khó tìm được thời gian cần thiết để dành cho công việc
thiết yếu này. Nhiều vị đã nêu lên vấn đề thiếu người vừa có khả năng vừa có thời gian để đồng hành.
Nếu chúng ta tin rằng lắng nghe có giá trị thần học và mục vụ, chúng ta phải xem lại và đổi mới những
cách thực thi thừa tác vụ linh mục thường làm, và chúng ta cũng phải nhận định xem đâu là những ưu
tiên của thừa tác vụ này. Hơn nữa, Thượng hội đồng nhìn nhận cần phải chuẩn bị cho người thánh hiến
và cho cả giáo dân nam nữ để họ có khả năng đồng hành với người trẻ.

Đặc sủng lắng nghe mà Chúa
Thánh Thần làm nảy sinh trong các cộng đồng cũng có thể được thể chế công nhận cách nào đó hầu
phục vụ Giáo Hội. (còn tiếp)
