Xin cho tôi được nên thánh như lời Chúa Giêsu mời gọi,
nên giống Ngài ngày một hơn. (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)
1.Thiên Chúa mời gọi mọi người nên thánh
“Hãy nên thánh vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, Ta là Thánh” (Lv 19, 2). “Các ngươi phải thuộc về Ta, phải thánh thiện, vì Ta, ĐỨC CHÚA, Ta là Đấng Thánh, và Ta đã tách biệt các ngươi ra khỏi các dân để các người thuộc về Ta.” (Lv 20,26).
Các con hãy nên trọn lành như Cha của các con ở trên trời là Đấng trọn lành (Mt 5, 48). “Các con hãy có lòng thương xót như Cha các con là Đấng hay thương xót”. (Lc 6, 36)
Nên thánh không phải là đặc ân dành cho một số người, nhưng nên thánh thuộc về ơn gọi Kitô hữu (Ep 1,4). Nên thánh không phải là một nỗ lực của con người nhưng là do sức hút của Thiên Chúa thánh thiện. Đóng góp của con người chỉ là để cho mình được Chúa cuốn hút vào thế giới thần linh của Ngài mà không cưỡng lại. Nhiệm vụ của Chúa Giêsu là kéo trái đất lên với Ngài (Ga 12,32).
“Phải duy trì và kiện toàn sự thánh thiện mà ta đã lãnh nhận” (Lumen Gentium 40).
2.Bạn có thể nên thánh trong chính hoàn cảnh hiện tại của bạn và con người thực tế của bạn.

Chúa kêu mời bạn nên thánh. Bạn đừng nghĩ rằng nếu mình ở một hoàn cảnh khác, nếu mình không có khuyết điểm ấy thì mới nên thánh được. Mỗi vị thánh đều đã nên thánh trong một hoàn cảnh nhất định. Họ là những con người với tính tình, khả năng, và yếu đuối riêng. Chúng ta không thể nên thánh y hệt như một vị thánh mà ta ưa thích. Chúng ta chỉ có thể bắt chước tinh thần của vị đó thôi.
Con người hiện tại của tôi với bao yếu đuối tội lỗi, hoàn cảnh hiện tại của tôi với bao khó khăn, trắc trở. Đó chính là chất liệu để từ đó Thiên Chúa làm nên khuôn mặt thánh thiện độc đáo của tôi. Vậy tôi không được từ khước hay đòi hỏi cái gì khác. Trái lại tôi phải coi mọi sự tôi đang có là nhịp cầu đưa tôi lên tới sự thánh thiện. Tôi phải yêu toàn bộ đời tôi (hoàn cảnh, gia đình, tính tình, sức khỏe). Tôi yêu tất cả những gì làm nên đời tôi. Tôi phải nên thánh nhờ đón lấy đời tôi từ tay Thiên Chúa.
3.Nên thánh là gì?

Nên thánh là thường xuyên tự hỏi: “Ở trường hợp tôi lúc này, Chúa Giêsu sẽ làm gì, nói gì, nghĩ gì, có tâm tình gì?” và tôi tập sống như Chúa Giêsu trong hoàn cảnh hiện tại của mình.
Nên thánh không phải là làm được những điều phi thường, nhưng chủ yếu là làm những điều nhỏ mọn với rất nhiều tình yêu, làm theo ý Chúa trong giây phút hiện tại. Những điều nhỏ mọn là những điều có vẻ dễ làm, nhưng chúng đụng vào cái tôi rất to của chúng ta.
Nên thánh là trung tín, là xây dựng căn nhà đời mình trên nền tảng là Thiên Chúa, là quy hướng mọi ước mơ của mình vào vinh quang Thiên Chúa, là không coi mình như trung tâm nữa mà Chúa là trung tâm, kế đến là tha nhân.
Nên thánh là để cho tình yêu chi phối mọi hoạt động của đời tôi: yêu Thiên Chúa với tất cả trái tim và yêu tha nhân như chính mình.
Chúng ta nên thánh nhờ sống với những người làm ta khó chịu, bực bội, và đau khổ. Chúng ta không nên nói: nếu tôi tránh được người đó thì tôi dễ nên thánh hơn. Chúng ta phải nên thánh với người đó và nhờ người đó.
Nên thánh với những yếu đuối của bản thân với bệnh tật phần xác, với sa ngã của quá khứ, với khuyết điểm của hiện tại. Nên thánh với “cái dằm” trong da thịt để liên tục cậy dựa vào Chúa (2 Cr 12,7-10).

Nên thánh nhờ trung tín với việc bổn phận. Tôi không chọn việc cho tôi. Tôi không làm theo cách của tôi.
Nên thánh là không từ chối Chúa điều gì, không ngoảnh mặt làm ngơ trước những đòi hỏi nhỏ bé của tình yêu.
Nên thánh là sống tinh thần của Chúa Kitô trong hoàn cảnh cụ thể của bản thân tôi, nhờ đó tôi trở nên một Chúa Kitô khác cho người sống quanh tôi.
Nguồn: https://dongten.net
![]()



Một khát vọng sống và kinh nghiệm
Trong khi tiến về phía tương lai và các triển vọng của nó,
người trẻ cũng có một khao khát mãnh liệt
muốn kinh nghiệm khoảnh khắc hiện tại,
muốn tận dụng tối đa các cơ hội mà đời sống trao cho.
Thế giới của chúng ta ngập tràn vẻ đẹp!
Làm sao chúng ta có thể xem thường vô số tặng phẩm của Thiên Chúa?
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 144)

Trái ngược với điều mà nhiều người tưởng nghĩ,
Chúa không muốn trấn áp những khao khát về một đời sống dồi dào phong phú.
Chúng ta hẳn nhớ những lời của một hiền nhân trong Cựu Ước:
“Con ơi, nếu có của, hãy làm cho đời con được tốt đẹp,
và tiến dâng lễ vật lên Đức Chúa sao cho xứng.
Đừng từ chối không hưởng một ngày vui, hoài bão của con,
đừng để cho phần nào trôi đi mất” (Hc 14,11.14).

Vị Thiên Chúa đích thực là Đấng yêu thương các con,
Ngài muốn các con hạnh phúc.
Vì thế, Thánh Kinh cũng chứa lời khuyên này cho người trẻ:
“Này bạn thanh niên, cứ vui hưởng tuổi xuân của bạn,
và làm cho tâm hồn được hạnh phúc trong những ngày còn trẻ…
Hãy đẩy lui sầu não khỏi tâm hồn” (Gv 11,9-10).
Vì Thiên Chúa “cung cấp dồi dào mọi sự cho chúng ta hưởng dùng” (1Tm 6,17).
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 145)

Làm sao Thiên Chúa có thể vui thích
khi ai đó không có khả năng thuởng thức
những phúc ân nho nhỏ mỗi ngày,
khi mắt ai đó bị che khuất
và không nhìn thấy những niềm vui thú đơn sơ ở khắp xung quanh ta?
“Không ai tệ hơn kẻ làm khổ chính mình” (Hc 14,6).
Hoàn toàn khác với việc vồ vập những thú vui mới,
là điều ngăn cản ta tận hưởng khoảnh khắc hiện tại,
chúng ta được mời gọi mở mắt nhìn
và dành một chốc lát để cảm nhận trọn vẹn
mọi món quà bé nhỏ của đời sống với lòng biết ơn.
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 146)

Thật rõ, lời Chúa mời gọi các con thuởng thức cái hiện tại,
chứ không duy chỉ chuẩn bị cho tương lai:
“Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo.
Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34).
Nhưng điều này không giống như việc dấn mình
một cách vô trách nhiệm vào một cuộc sống phóng đãng,
vốn chỉ đưa tới sự trống rỗng và bất mãn dai dẳng.
Đúng hơn, đó là sống trọn vẹn cái hiện tại,
dùng các năng lực của mình vào những điều tốt lành,
vun xới tình huynh đệ, học theo Đức Giêsu
và tận dụng những niềm vui bé nhỏ của đời sống,
vì đó là những quà tặng của tình yêu Thiên Chúa.
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 147)

Hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận,
khi bị cầm tù trong một trại tập trung,
đã từ chối việc thúc thủ để chỉ ngồi chờ ngày được phóng thích.
Ngài đã chọn “sống mỗi giây phút hiện tại, lấp đầy nó với tình yêu”.
Ngài quyết định: “Tôi sẽ tận dụng các cơ hội có được mỗi ngày;
tôi sẽ chu toàn các việc bình thường một cách phi thường”.
Khi các con làm việc để đạt được điều mình ước mơ,
hãy tận dụng mỗi ngày và sống hết mình,
để mỗi khoảnh khắc đều đầy tràn yêu thương.
Ngày hôm nay của tuổi trẻ các con rất có thể là ngày cuối cùng,
vì thế rất đáng để nỗ lực sống nó một cách nồng nhiệt và trọn vẹn nhất.
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 148)

Điều này cũng có thể áp dụng cho những lúc khó khăn,
những hoàn cảnh mà ta phải kinh nghiệm đầy đủ
thì mới học được thông điệp mà chúng có thể dạy mình.
Như các Giám mục Thụy Sĩ diễn tả:
“Thiên Chúa ở đó, nơi mà chúng ta nghĩ rằng Ngài bỏ chúng ta
và chẳng còn hy vọng gì hơn về ơn cứu độ.
Thật là nghịch lý, nhưng đối với nhiều Kitô hữu,
đau khổ và bóng tối đã trở thành… những nơi gặp gỡ Thiên Chúa”.
Khát vọng sống hết mình và kinh nghiệm những điều mới mẻ
cũng được cảm nhận bởi nhiều người trẻ
trong hoàn cảnh khiếm khuyết về thể lý, tâm thần và giác quan.
Dù có thể họ không luôn luôn
có được cùng những kinh nghiệm như những người khác,
họ sở hữu những nguồn lực
và những khả năng kỳ diệu thường vượt xa trên mức bình thường.
Chúa Giêsu ban cho họ những quà tặng khác,
mà cộng đoàn được mời gọi nhìn nhận và trân trọng,
để họ có thể khám phá kế hoạch yêu thương của Người cho mỗi người trong họ.
(Tông huấn Đức Kitô đang sống, số 149)




