Yêu thương chỉ lan tỏa qua chia sẻ. Bạn chỉ có thể có nhiều yêu thương hơn cho mình bằng cách trao đi yêu thương. (Brian Tracy)
Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì,… Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau,…
Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

Người không thể cho đi bất cứ thứ gì cũng không thể cảm nhận bất cứ điều gì.(Jim Rohn)
“Bữa sáng là bữa của vua,...”. Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Trước khi bạn nhận được kho báu tuyệt vời của một cuộc đời hạnh phúc, đầu tiên bạn phải cho đi. Trao bản thân bạn đi. Có ích cho người khác. Chỉ điều bạn cho đi mới có thể được nhân lên nhiều lần trở lại cuộc đời của bạn. Đây là luật thu hoạch, luật của đền đáp mười lần. Nếu bạn chẳng cho gì đi, thậm chí dù nó được nhân lên, bạn cũng sẽ chẳng nhận lại được gì cả. (Mary Kay Ash)
Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.
Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: “Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu“. Cậu kia ngạc nhiên: “Sao lại thế?“. Rồi như chợt nhớ ra, cậu “à” lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn: “Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này“. Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.

Có điều thú vị về việc sống một cuộc đời luôn cho đi là bạn sẽ trở nên say mê nó. (Mary Kay Ash)
Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến. Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.
ST Nguồn: Gp Long Xuyên

Ngày hôm nay có thể trở thành một ngày đầy sinh lực với bạn – và với người khác – nếu bạn bỏ thời gian để trao cho ai đó nụ cười… để thốt lên một lời tử tế… để chìa tay ra cho người đang cần giúp đỡ… để viết một lời cảm ơn… để cho đi một lời khuyến khích với người đang cố gắng vượt qua rắc rối… để chia sẻ một phần tài sản vật chất với những người xung quanh. (William Arthur Ward)

Làm nhiều hơn chỉ có mặt: hãy tham gia.
Làm nhiều hơn chỉ quan tâm: hãy giúp đỡ.
Làm nhiều hơn chỉ tin tưởng: hãy thực hành.
Làm nhiều hơn chỉ biết điều: hãy tử tế.
Làm nhiều hơn chỉ tha thứ: hãy biết quên.
Làm nhiều hơn chỉ ước mong: hãy lao động. (William Arthur Ward)

Loài người sẽ diệt vong nếu con người ngừng giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta không thể tồn tại mà không hỗ trợ lẫn nhau. Và do đó tất cả những người cần trợ giúp có quyền đi tìm sự giúp đỡ từ người khác; và không ai có khả năng giúp đỡ lại có thể từ chối mà không thấy cắn rứt. (Walter Scott)

Đức Phanxicô: Bác ái không phải là “sản phẩm của tâm hồn chúng ta” nhưng là ơn của Chúa
Người ta đã quan sát thấy hiện tượng sau đây ở Thánh địa : Sông Giođan theo dòng chảy đã tạo nên hai biển : biển (hồ) Galilê và biển Chết. Tuy vậy, trong khi biển Galilê là một biển đầy sức sống, thuộc vào số những biển hồ có nhiều cá nhất thế giới, thì biển Chết, như tên gọi của nó, lại là một biển “chết”: không có dấu vết sự sống, cả trong biển lẫn ở khu vực chung quanh, mà chỉ có muối và muối. Cả hai biển cũng chỉ là nước của sông Giođan thôi. Người ta giải thích một phần lý do như sau : biển hồ Galilê nhận nước sông Giođan, nhưng không giữ lại cho mình, mà để nó tiếp tục chảy để tưới cho cả vùng thung lũng Giođan. Còn biển Chết, cũng nhận nước ấy, nhưng giữ lại, không có kênh tháo nước.
Đây chính là một biểu tượng. Để nhận được tình yêu của Thiên Chúa, chúng ta phải chuyển đạt cho anh em ta tình yêu ấy, và càng cho đi thì càng nhận được.
Cùng bắt nguồn từ một con sông vì sao có Biển Chết và hồ ‘sống’. Bạn mang hồ hay biển nào trong mình?

Một buổi chiều mùa hè nóng nực, tôi lê từng bước chân trên đường phố Palestine với cái đầu nặng trĩu. Hoàng hôn dần buông xuống, nấp khuất sau những hàng cây xanh mát, không khí cũng trở nên mát mẻ hơn. Những lúc như vậy, tôi thường tự hỏi không biết mọi người trên thế giới này đang nghĩ gì, họ có cảm thấy áp lực trong cuộc sống về tiền bạc, công việc, học tập, gia đình và bạn bè hay không…

Biển Chết mặn tới nỗi không sinh vật nào có thể sinh sống nổi. (Ảnh: Shutterstock)
Người ta bảo ở đây có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi của mình, muối ở đây cực đắng và mặn gấp mười lần nước biển bình thường, hoàn toàn không giống muối ăn. Không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nuớc trong hồ và khi con người uống phải thứ nước trong hồ sẽ có cảm giác như là đang uống axit vậy. Không một ai muốn sống gần đó.
Biển hồ thứ hai là Galilee. Nước ở đây rất sạch và mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Những ngôi nhà mọc san sát nhau cùng vườn cây quanh năm tươi tốt, tạo nên một bức tranh thiên nhiên bình dị, mộc mạc và yên bình.
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình, không san sẻ với bất cứ con sông hay dòng chảy nào, nên có lẽ vì thế nên nước trong biển Chết dần trở nên mặn chát. Ngược lại, biển hồ Galilee sau khi đón nhận nguồn nước từ sông Jordan đã hào phóng san sẻ với hồ nhỏ quanh đó, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho muôn loài.

Biển Galilee. (Ảnh: Shutterstock)
Suy ngẫm:
“Cho” và “nhận” cũng giống như cặp phạm trù “nhân – quả” trong Phật giáo vậy. Trên đời có nhân tất sẽ có quả, chỉ khi chúng ta biết yêu thương người, chúng ta mới được yêu thương trở lại. Đôi môi có hé mở mới nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Chúng ta có thể không (hoặc chưa) làm được những điều lớn lao như Bill Gates hay như Steve Jobs, nhưng chúng ta vẫn có thể cho đi bằng những điều nhỏ bé hằng ngày. Đó có thể đơn giản chỉ là một nụ cười với người bán hàng, một lời cảm ơn chân thành với người lao công trên phố, là biết chia sẻ công việc nhà, biết xếp hàng, biết bỏ rác vào thùng, biết xách hộ cái giỏ nặng của phụ nữ mang bầu, là biết nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt. Mỗi khi có thể, chúng ta chỉ cần làm những việc rất nhỏ như vậy thôi; nhưng nếu tất cả mọi người đều biết sống cho đi, ắt hẳn tất cả chúng ta sẽ nhận lại ‘thiên đường’ ngay giữa thế gian này.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. “Sự sống” trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết. Người ta nói tôi trẻ con bởi thói quen nhìn đời bằng cặp kính màu hồng. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Bút màu trong tay và ai cũng có quyền tự tô màu cho cuộc đời theo cách của riêng mình.
Còn bạn, bạn có giữ một cái biển Chết nào trong mình không?
Phong Vân – Nguồn: Đại Kỷ Nguyên

