GIỚI TRẺ THẾ GIỚI

Dịu Dàng, Ngôn Ngữ Duy Nhất Cần Thiết Để Truyền Giáo Trên Internet

Nhân ngày đào tạo do iMission, một hiệp hội truyền giáo trên internet tổ chức, Đức Phanxicô đã gởi cho các thành viên của họ thông điệp video khuyến khích họ nói bằng trái tim của mình.

Lời hay ý đẹp, câu nói ý nghĩa, ngạn ngữ ả rập, danh ngôn lời nói, danh ngôn cuộc sống, danh ngôn cơ hội

“Xin anh chị em đừng sợ sự dịu dàng, xin hãy tiếp tục! Xin anh chị em làm việc với quả tim, khi đó anh chị em sẽ nói những điều của sự thật để xây dựng tương lai”, Đức Phanxicô nói trong thông điệp video gởi cho các nhà truyền giáo kỹ thuật số của iMission. Hiệp hội iMission của Tây Ban Nha nhằm mục đích truyền giáo cho một lục địa mới: thế giới kỹ thuật số. Ngày 14 tháng 6, hiệp hội đã tổ chức khóa đào tạo miễn phí truyền giáo trên internet ở Madrid (Tây Ban Nha) cho tất cả các nhà truyền giáo muốn làm việc trên web. Video được ban tổ chức trình bày trước khi đăng trên Twitter.

Danh ngôn về lòng tốt, danh ngôn về lời nói, danh ngôn Deodatta V. Shenai-Khatkhate

 

Dịu dàng, “ngôn ngữ của Thiên Chúa”

Đức Phanxicô cho biết: “Vấn đề chúng ta gặp phải hôm nay không phải là nói quá nhiều hay không có gì để nói mà là cách nói”, ngài lấy làm tiếc vì có những chuyện đã nói một cách quá nghiêm túc và vô ích. Giải pháp được Đức Phanxicô đề nghị? Nói những điều với sự gần gũi và với trái tim của anh chị em! Chúng ta không nên sợ sự dịu dàng, đó là “ngôn ngữ của Chúa”, ngài vừa cười vừa giải thích. Thiên Chúa tỏ ra với dân tộc Israel như người cha dịu dàng bồng con trên tay. Các nhà truyền giáo nên bắt chước hình ảnh này của Chúa.

Danh ngôn Blaise Pascal, danh ngôn về lời nói

 

Giáo hội Công giáo đã tham gia vào mạng xã hội, và nếu Đức Phanxicô đưa ra các chỉ dẫn thì chính ngài cũng tham gia vào công việc truyền giáo theo phương pháp mới này. Tài khoản Twitter @Pontifex của ngài có hơn 48 triệu người theo dõi và không biết bao nhiêu quả tim nghe lời ngài nói dù họ chưa một lần bước chân đến quảng trường Thánh Phêrô để nghe ngài. Vì thế, chúng ta “giao tiếp với hạt ngọc khôn ngoan, các hạt ngọc của tình yêu”.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Nguồn: Gp Vĩnh Long

Trung thực trong lời nói 

Lời Chúa: Mt 5,33-37

33“Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. 35Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giêrusalem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. 36Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. 37Nhưng hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không.” Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.

Có thì phải nói có, không thì phải nói không. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ (Mt 5, 37)

Suy niệm:

Phân tích

Tiếp tục giải thích về sự công chính mới, hôm nay Chúa Giêsu dạy về sự trung thực trong lời nói:

Điều cốt yếu của lời nói là sự trung thực “Có thì nói có, không thì nói không, nói thêm thắt là do sự dữ mà ra.” Một khi đã trung thực trong lời nói thì không cần thề nữa.

Suy gẫm

1. Thời nay, nói thay vì để thông đạt sự thật, đã trở thành phương tiện giúp đạt được điều người ta mong muốn: nói sao cũng được miễn đạt được mục đích thôi. Trong làm ăn, trong chính trị đã thế, mà buồn thay trong Giáo Hội và trong những cộng đoàn huynh đệ nhiều khi cũng thế.

“Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ” vì trẻ con rất trung thực. Phải chăng người thời nay đã già cỗi quá rồi, đã đánh mất sự trung thực hồn nhiên của tuổi thơ? Bởi đó Chúa Giêsu nói “Ai không trở nên như trẻ thơ thì chẳng được vào Nước trời.”

2. Lỗi về sự trung thực không phải chỉ là nói dối, vu khống mà còn là nói lệch đi một chút (xuyên tạc), hứa mà không làm, hẹn mà không giữ đúng.

3. Trung thực: người cha có hai con gái ở tuổi thanh xuân. Một cô rất đẹp và một cô kia có dáng vẻ bình thường. Ngày nọ, khi cả hai đang chuẩn bị tới trường, cô bé đẹp hơn nhìn vào gương, rồi phàn nàn với cha rằng gương này không phản chiếu hình ảnh trung thực của cô.

Thay vì giận dữ, ông bố khuyên con: “Ba muốn cả hai con nhìn vào gương đó mỗi ngày. Các con có được vẻ đẹp tự nhiên, phải tự nhắc mình đừng bao giờ làm mất đi vẻ đẹp của gương mặt bằng những hành động xấu. Và con là người không đẹp, con có thể che dấu sự thiếu vẻ đẹp đó bằng sự duyên dáng nơi những đức tính và cách cư xử đẹp của con.”

4. “Có thì nói có, không thì nói không, nói thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”

Mỗi lần tôi xa nhà, mẹ tôi đều căn dặn: con phải sống thật thà với Chúa, với mọi người xung quanh và với chính mình. Mẹ ước mong cho tôi nên người có giá trị, luôn có lòng tự trọng và biết tôn trọng người khác. Để được như thế tôi không nên nghi ngờ, dối gian, mà phải sống trung thực đặc biệt trong lời nói. Chúa cũng dạy tôi như vậy “Có thì nói có, không thì nói không, nói thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”

Lời dặn của mẹ là lời dạy của Chúa còn đó. nhưng tôi đã không đủ cam đảm để thực thi, để rồi lời dạy ấy như gió thoảng, chợt đến rồi vội đi.

Bài thơ “Lời mẹ dặn”

Là người có luân thường chính là người biết sống thẳng nói thật. Đó là bài bọc vỡ lòng mà có lẽ chúng ta đã được mẹ dạy cho từ thuở nhỏ. Bài học ấy có thể được gói ghém trong bài thơ “Lời mẹ dặn” của nhà thơ Phùng Quân, có nội dung như sau:

Tôi mồ côi cha năm ba tuổi
Mẹ tôi thương con… không lấy chồng.
Trồng dâu nuôi tằm dệt vải.
Nuôi tôi đến ngày khôn lớn, 
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm,
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn,
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn ôm tôi,
Hôn lên mái tóc.
Con ơi! trước khi nhắm mắt,
Cha con dặn con
Suốt đời phải làm người chân thật.
Mẹ ơi! Chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi! một người chân thật: 
Thấy vui muốn cười, cứ cười.
Thấy buồn muốn khóc, cứ khóc
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ báo ghét.
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
Bé! Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ, tôi trả lời:
Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi: không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không. Những lời dặn đó
Ươm vào trí óc tôi.
Như trên giấy trắng tuyệt vời.
Có in vết son đỏ chói.
Nam nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn.
Những lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn mầu son chói đỏ
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khổ bằng nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu.
Ghét ai cứ bảo là ghét. 
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết 
Cũng không nói ghét thành yêu.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật:
Chân thật trọn đời.
Đường mật công danh không làm ngọt
được lưỡi tôi,
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi,
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Lạy Chúa, xin cho con biết làm chủ suy nghĩ và làm chủ miệng lưỡi con, vì thật thà là dấu chỉ của con cái Chúa, quanh co gian lận là sản phẩm của satan.

Cha Carôlô

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, chúng con thật hạnh phúc vì được dựng nên giống hình ảnh Chúa. Chúa còn chọn chúng con nên nghĩa tử của Chúa. Qua Bí tích Thánh Thể, Chúa còn nuôi dưỡng chúng con bằng chính Máu Thịt Chúa. Chúng con xin tạ ơn Chúa. Xin Chúa cũng giúp chúng con biết gìn giữ ân huệ cao quý là hình ảnh của Chúa bằng đời sống mến yêu sự chân thật, và ghét sự gian dối hại người.

Lạy Chúa Giêsu mến yêu, Chúa là Đấng chân thật. Thế nên, chúng con không thể sống quanh co giả dối. Chúng con phải sống chân thật để làm chứng nhân cho Chúa. Chúng con cũng ý thức rằng: thật thà là dấu chỉ của con cái Chúa, quanh co gian lận là sản phẩm của sa tan. Xin ban cho chúng con nghị lực để thể hiện sự chân thật trong lời nói, trong việc làm để làm chứng nhân cho Chúa. Xin tạo cho chúng con một lương tâm trong sáng, một tấm lòng ngay thẳng để chúng con luôn tìm được sự bình an trong cuộc đời.

Lạy Chúa, thế gian ưa sự giả dối. Thế gian thường quanh co lừa lọc. Xin giúp chúng con đừng xa vào lối mòn xấu xa tầm thường của thế gian. Amen

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

Nguồn: tgpsaigon.net

SỐNG THEO SỰ THẬT, LẼ NGAY

“Một sự bất tín, vạn sự bất tin” – Câu nói này chúng ta đã được nghe nhiều lần. Chữ tín ở đây là sự tin tưởng, là chấp nhận và nghe theo một điều gì đó hay một ai đó. Sự tin tưởng có được, hay là được bảo đảm nhờ sự chân thật.

Sự thật là gì?

Hãy bắt đầu nghiệm ra sự thật từ chính sự giả dối, từ việc sống không thật lòng, việc che đậy, ẩn giấu một điều gì đó mà ai trong chúng ta cũng đã từng cảm nghiệm từ thời thơ ấu. Vì sợ bị mẹ đánh đòn do mải chơi trốn học nên ta nói dối mẹ. Vì sợ thầy cô phạt khi không thuộc bài nên ta nói dối thày cô; hay vì lười học bài lại sợ điểm kém mà ta gian lận, quay cóp khi làm bài kiểm tra. Còn những điều khác nữa tương tự mà người ta thường làm khi đã khôn lớn, là lối hành xử theo cách “không rõ ràng” để che đậy một điều gì đó đúng ra cần phải được làm cách rõ ràng, và chúng ta gọi tên chung cho những hiện tượng này là “sự giả dối”.

Trái ngược với giả dối là sự thật. Sự thật là điều rõ ràng, hợp đạo lý, đúng bản chất sự vật và đặc tính của con người mà không ai có thể chối cãi, dù người ta cố ý khước từ hoặc không muốn chấp nhận. Sự thật có tính vĩnh cửu; sự thật mãi mãi vẫn là sự thật, và dù người ta cố tình che giấu, thì một ngày nào đó sẽ lộ ra ánh sáng. Cha ông ta nói một cách rất hình tượng là “cây kim giấu mãi trong bọc cũng có ngày lộ ra”.

Tính chân thật liên quan đến nhận thức, đến bản chất sự vật, đến hành động.

a) Sự nhận thức đúng đắn: khi những hiểu biết (thông tin), phán đoán, nhận định của một người là hợp lý (có logic) tương ứng với sự vật, sự việc.

b) Đúng với bản chất: nơi mỗi thực tại có mang nét vẻ riêng như đã được Thiên Chúa tạo thành.

c) Hành động đúng đắn: Mỗi lời nói, việc làm tương ứng với hiểu biết, niềm tin, khả năng, nhận định, lựa chọn (Sự tương hợp bên trong – bên ngoài, lý thuyết – thực hành, lời nói – việc làm).

Cần chăng việc “sống theo sự thật”?

Trong tương quan làm người, một lần giả dối sẽ khiến người ta đánh mất sự tín nhiệm, lòng tin tưởng lẫn nhau. Con người không thể sống với nhau nếu không tin tưởng lẫn nhau hoặc không chân thành với nhau. Trong sự dối trá, cuộc sống chung và mọi mối tương quan sẽ trở nên nặng nề; tinh thần con người sẽ bị ảnh hưởng kinh khủng, vì người ta luôn luôn phải “cảnh giác”, phải luồn lách, phải nghi ngờ, phải tìm cách che dấu sự thật vì sợ người khác “phát hiện” hay nhìn ra “chân tướng” của mình.

Không sống theo sự thật, con người sẽ dễ dàng rơi vào tình trạng tự phân rẽ nơi chính bản thân mình: sống hai mặt – bằng mặt không bằng lòng, sống bất nhất – nói một đàng làm một nẻo.

Có thể sống theo sự thật không?

Trong thực tế cuộc sống, nhận ra sự thật không là điều quá khó, nhưng việc sống với sự chân thật ngày càng trở nên khó khăn hơn, nhất là khi người ta cố tình che giấu, đánh tráo, bẻ cong sự thật; hoặc có nhiều khi và bằng nhiều cách, người ta giới thiệu hàng loạt “cái na ná của sự thật”, hay những sự giả dối và tội ác được cố che đậy bằng lớp áo của chân lý và lòng tốt để lừa gạt người khác. Thêm vào đó, có những người “không ưa sự thật” hay “khó chịu vì sự thật”, vì sự thật nào đó sẽ làm phơi bày mưu đồ đen tối của họ; và vì thế mới có chuyện “diệt người bịt khẩu”, giết nhân chứng để chạy tội, phi tang, vu oan giáng hoạ, làm chứng gian, thề dối…

Thường thì kẻ xấu, khi đã lỡ làm điều gian ác, luôn muốn dùng mọi cách để “bịt miệng chân lý”, hay không muốn cho người khác lên tiếng vì sự thật. Người “hiền lành”, nhiều khi vì sợ hãi và sợ bị mang vạ vào thân, đã chọn cách im lặng ngồi nhìn người ta chà đạp lên sự thật. Người quen thói giả đối, quen xu nịnh, thích tâng bốc, nói phét vì lợi ích cho mình cũng coi thường sự thật. Đó cũng là một tội ác.

Nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta còn thấy việc người ta dùng sức mạnh của số đông để quyết định chân lý. “Thay vì sử dụng sức mạnh của chân lý, người ta dùng chân lý của sức mạnh” (Gioan Phaolo II). Đây cũng là một nguy hiểm cho sự thật liên quan đến các vấn đề luân lý và lương tâm con người thời nay.

Nhận ra sự thật thế nào?

Như một kiểu nhận thức của con người, kinh nghiệm về sự gian dối, hay kinh nghiệm về việc che đậy sự thật không là “cảm giác” đơn thuần, mà cũng là “ý nghĩ” liên quan đến một sự so sánh hay liên tưởng đến một điều khác đúng đắn và rõ ràng hơn (một sự việc, một sự vật, một con người “phải là”) mà chúng ta đã nhận biết theo chính “bản chất” của chúng: trắng và đen, nóng và lạnh, xanh và đỏ, sáng và tối, già và trẻ,… Thật thế, tôi không chỉ cảm thấy mình bị lừa gạt hay đang lừa dối mà còn biết và hiểu ra rằng có điều gì đó “không thật”, “không đúng”, “không hợp” đang xảy ra với tôi hoặc nơi tôi.

Chúng ta có cảm nhận và hiểu biết cách tự nhiên về sự thật  như thế, vì con người có trí khôn, và trí khôn ấy luôn muốn tìm kiếm chân lý, để hiểu biết về nhiều điều trong chính mình và trong thế giới, cả hữu hình lẫn vô hình, tự nhiên lẫn siêu nhiên. Cũng vì thế mà người ta đã tạo ra được các máy đo sự thật. Nhưng có người còn tài hơn là đã “lừa” được cả máy đo sự thật, nghĩa là con người có khả năng “giả dối”, giả bộ, giả hình; hay con người cũng là những “ bậc thầy” làm chuyện dối trá.

Với người Kitô hữu, sự thật là gì? Đâu là sự thật cần phải theo?

Trong Tin mừng, chúng ta có nghe câu hỏi này. Khi bị điệu ra trước mặt nhà cầm quyền và bị tra khảo tại dinh Tổng trấn Philatô, Đức Giêsu minh định về mình: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thậtAi đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18, 37). Ông Philatô hỏi: “Sự thật là gì?” (Ga 18, 38). Chúa Giêsu không trả lời! Chúa Giêsu im lặng trước Philatô, nhưng cả cuộc đời Ngài đã là một câu trả lời. Đó là Sự thật về Thiên Chúa, là chân lý mà Chúa Giêsu muốn nói cho con người biết về một Thiên Chúa – Chủ tể của tình yêu và sự sống. Chân lý đó của Người là con đường sự sáng mà con người bước theo để tìm thấy ý nghĩa của chính cuộc đời mình. Chính Chúa Giêsu đã nói: “Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14, 6). Và Ngài còn nói rõ: “Kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng” (Ga 3, 21).

Đối với người kitô hữu, “sống theo sự thật” là mời gọi bắt nguồn từ chính Thiên Chúa – là Chân lý; và chân lý này được tỏ bày nơi Đức Kitô Giêsu – con đường dẫn mọi người đến với Chúa Cha , và được Thánh Thần soi sáng (x. Rm 3, 4; Ga 14, 6, Ga 16, 13). Không chỉ sống theo sự thật – theo Đức Kitô, người kitô hữu còn được mời gọi “làm chứng cho sự thật” – cho Đức Kitô (x. Ga 18, 37; 2 Tm 1, 8).

Sống theo sự thật nào?

Chúa Giêsu cũng nói với các môn đệ: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 832). Sự thật này là chân lý của Tin mừng mà Đức Giêsu rao giảng, là lời mời gọi nhận biết Thiên Chúa là Cha và mọi người là anh em của nhau. Không ai có thể làm lu mờ chân lý, không ai có thể bóp méo sự thật của Thiên Chúa. Sự thật đó là  chính Thiên Chúa cao trọng và giàu lòng yêu thương. Biết được Ngài, chúng ta sẽ có tất cả. Đó là sự giải phóng đích thực, là sự giải thoát đúng nghĩa.

Chúa Giêsu đã sống “thẳng thắn thành thật”, Người muốn chúng ta sống như Ngài: bảo vệ sự thật, bảo vệ chân lý, dù có phải thiệt thân. Thật vậy, Ngài truyền dạy các môn đệ phải can đảm “công khai nói giữa ban ngày, chứ đừng có sợ” (x. Mt 2, 26-33; Lc 12,1-9). Ngài cũng nhắc bảo họ sống trung thực: “Có thì nói có, không thì nói không. Thêm điều, đặt chuyện là do ma quỷ mà ra” (Mt 5, 33). Ma quỷ rất mánh khóe, rất gian manh. Ai gian dối, lọc lừa, vu khống, nịnh hót, a dua… đều là “học trò” của ma quỷ xảo trá, gian tà.

Sống sự thật theo Tin mừng

Ngày nay, với các phương tiện truyền thông hiện đại, việc xúi giục, xúc phạm, lừa gạt làm ảnh hưởng đến người khác đang lan tràn. Do thiếu ý thức canh phòng giác quan và môi miệng, người ta đã bị rơi vào cạm bẫy của dối trá. Do âm mưu vì lợi ích và quyền lợi cá nhân, chân lý đã bị che đậy. Việc truyền thông cũng bị lạm dụng vì phục vụ các ý đồ xấu. Vì thế, người kitô hữu còn phải biết thực hiện việc thông truyền sự thật với Đức Ái. Đó là sự tế nhị, biết đánh giá lợi ích riêng và chung, tránh gây gương mù gương xấu, giữ bí mật nghề nghiệp, tôn trọng lời hứa và chuyện cá nhân của người khác; biết diễn đạt thông tin trong giới hạn của công bằng và chân lý, theo quyền lợi chính đáng và đúng phẩm giá con người.

Thánh Phaolô khuyên rằng: “Mỗi người trong anh em hãy nói sự thật với người thân cận, vì chúng ta là phần thân thể của nhau” (Ep 4,24-25). Dù khó khăn và chịu nhiều ảnh hưởng từ xã hội bên ngoài, người Kitô hữu phải tiếp tục dấn thân hơn cho việc loan truyền tin vui, sự thật mà họ đã lãnh nhận trong Đức Tin và Đức Ái.

Lê An Phong, SDB

Nguồn: http://donboscoviet.info